
Dựa trên cuộc đời của hoàng tử Luân Công, Cung Thân Vương lấy bối cảnh Trung Quốc thế kỷ 19 dưới triều đại nhà Thanh do người Mãn Châu cai trị. Luân Công là em trai cùng cha khác mẹ của Hoàng đế Hàm Phong, nhưng mối quan hệ của họ có phần căng thẳng vì trước đó họ đã tranh giành quyền kế vị ngai vàng của cha mình. Năm 1860, trong cuộc Chiến tranh thuốc phiện lần thứ hai, khi quan đội của Anh và Pháp tiến đánh Bắc Kinh, vua Hàm Phong đã chạy trốn đến Cung điện mùa hè ở Thừa Đức, Hà Bắc và ra lệnh cho Hoàng tử Luân Công ở lại thành Bắc Kinh, để làm hòa với kẻ thù.
Sau khi chịu đựng sự sỉ nhục và điều động con đường của mình thông qua các cuộc đàm phán với diễn biến phức tạp, Hoàng tử Luân Công đã thành công trong việc ký kết Công ước Bắc Kinh thay mặt cho Đế quốc Thanh với Anh, Pháp và Nga. Với thành tích này, ông không chỉ cải thiện vị thế chính trị của mình trong triều đình, mà còn giành được sự tôn trọng của người nước ngoài.
Một năm sau, Hoàng đế Hàm Phong chết ở Thừa Đức. Con trai nhỏ của ông, Đồng Trị, kế vị ông là Hoàng đế Tông Chi. Trước khi qua đời, vua Hàm Phong đã chỉ định bộ trưởng cao cấp Sushun và bảy người khác làm nhiếp chính cho con trai cho đến khi cậu bé đủ tuổi để tự mình cai trị. Vào tháng 11 năm 1861, với sự hỗ trợ của Từ Hi và Từ An Thái Hậu, Hoàng tử Luân Công thành công trong việc đảo chính và giành lấy quyền lực từ Sushun cùng các nhiếp chính. Trong bốn năm tiếp theo, Hoàng tử Luân Công đạt đến đỉnh cao của sự nghiệp chính trị khi ông giao trọng trách điều hành các vấn đề quan trọng của nhà nước và quân đội, bao gồm cả quyền kiểm soát Quân cơ xứ.